Đàn ở điểm bị quên là đàn không ai bảo vệ. Và chúng không gọi được cho ai.
Ở trại nhiều đàn, việc làm sai mùa không hỏng một tổ mà hỏng cả đợt.
Người quen nuôi ong mật chuyển sang ong dú thường sai ở chỗ mang theo cả mô hình kinh tế cũ.
Với ong dú, thu mật không phải là gặt hái mà là rút vốn. Câu hỏi là rút bao nhiêu thì đàn còn lớn được.
Ở trại vài chục đàn, thường một phần nhỏ tạo ra phần lớn giá trị. Không đo thì không biết là đàn nào.
Thu mật nhiều thì đàn chậm lớn, mà đàn chậm lớn thì tách được ít. Hai đầu ra kéo ngược nhau.
Quy mô không tăng đều. Có những mốc mà qua đó cách làm cũ ngừng hoạt động.
Không có con số chung. Nhưng có cách tính đúng, và nó bắt đầu từ tốc độ nhân đàn chứ không từ sản lượng mật.
Khoản tốn nhiều nhất của một trại ong dú không xuất hiện trên bất kỳ hoá đơn nào.
Dồn vốn năm đầu là đặt cược vào một mảnh đất mình chưa hiểu.
Tự đóng một cái thì tiết kiệm ít. Tự đóng ba mươi cái thì đáng kể — nhưng sai một lỗi là sai ba mươi lần.
Người ta tính tiền giống và tiền thùng. Ba bốn khoản còn lại thì thường quên, và chúng cộng lại không nhỏ.
Trục quy mô và kinh tế: làm trại ong dú như một cơ sở sản xuất. Bao nhiêu tổ thì sống được bằng nghề, bố trí mặt bằng, chi phí đầu tư, nhân công, lịch vận hành quanh năm, đầu ra sản phẩm, kết hợp du lịch nông nghiệp. Người đọc là người tính chuyện làm ăn, không phải người nuôi chơi vài tổ.