Với nhiều vườn, giá trị thụ phấn lớn hơn giá trị mật. Vấn đề là ong dú không chở đi thuê được như ong mật.
Người mua giống muốn biết trại này nuôi thế nào. Đó là thứ kể được và cũng là thứ khó bắt chước nhất.
Người lần đầu nếm mật ong dú hay tưởng mật bị hỏng. Bán mà không giải thích được là chuốc rắc rối.
Trong nghề mà mọi người nuôi đều biết nhau, một đàn chết sau khi giao đi xa hơn nhiều so với một đàn sống.
Nửa vùng kiếm ăn của đàn nằm trên đất người khác. Quan hệ với họ là hạ tầng, không phải xã giao.
Người biết tổ nào ở góc trũng hay ẩm mà nghỉ, thì trại mất luôn thông tin đó.
Việc ai cũng có thể làm thường là việc không ai làm. Trại gia đình hỏng ở chỗ đó chứ không ở kỹ thuật.
Quy trình không phải để cho đẹp hồ sơ. Nó là cách để việc vẫn chạy đúng khi mình không có mặt.
Dấu hiệu cần người không phải là mệt, mà là bắt đầu bỏ sót việc định kỳ.
Đàn ong dú không di chuyển theo mùa hoa. Tháng khan là tháng phải sống bằng dự trữ.
Với vài tổ đây là việc nửa buổi. Với trại thì nó là chiến dịch, và làm sót một tổ là mất một đàn.
Cơ hội tách chỉ đến một hai lần mỗi năm. Chuẩn bị thiếu là lỡ cả năm.
Trục quy mô và kinh tế: làm trại ong dú như một cơ sở sản xuất. Bao nhiêu tổ thì sống được bằng nghề, bố trí mặt bằng, chi phí đầu tư, nhân công, lịch vận hành quanh năm, đầu ra sản phẩm, kết hợp du lịch nông nghiệp. Người đọc là người tính chuyện làm ăn, không phải người nuôi chơi vài tổ.