Ở trại nhiều đàn, việc phòng ngừa không hỏng vì khó — nó hỏng vì bị sót.
Mất từng đàn lẻ là chuyện thường. Mất một loạt cùng lúc gần như luôn có một nguyên nhân chung.
Bão không giết đàn trực tiếp. Nó thổi bay mái che, và tổ phơi nắng phơi mưa mấy tuần sau đó mới là thứ giết đàn.
Ở quy mô trại, rủi ro không cộng lại mà nhân lên — vì cùng một nguyên nhân thường tác động lên nhiều đàn.
Phần lớn người mua giống lần đầu thất bại vì không biết đọc dấu hiệu. Dạy trước khi bán giải được điều đó.
Nuôi được không có nghĩa là nuôi tốt. Ở phố, câu hỏi quyết định là trong vài trăm mét quanh nhà có gì.
Ong dú hợp người bận vì công chăm ít. Vấn đề là vài việc chỉ làm được đúng lúc, không dời sang cuối tuần.
Vườn rau hữu cơ và vườn dược liệu vốn đã hạn chế hoá chất — nghĩa là điều kiện khó nhất đã được giải sẵn.
Rất ít loại vật nuôi cho khách lại gần mà không cần đồ bảo hộ. Đó là lợi thế và cũng là cám dỗ.
Vườn cho ong hoa và nhựa cây, ong cho vườn thụ phấn. Chỉ có một thứ có thể phá vỡ mô hình này.
Định giá bằng cách nhìn người khác rao bao nhiêu là cách chắc chắn để bán dưới chi phí thật.
Lợi thế lớn nhất là ong không chích. Rủi ro lớn nhất cũng từ đó mà ra — người ta lại gần quá nhiều.
Trục quy mô và kinh tế: làm trại ong dú như một cơ sở sản xuất. Bao nhiêu tổ thì sống được bằng nghề, bố trí mặt bằng, chi phí đầu tư, nhân công, lịch vận hành quanh năm, đầu ra sản phẩm, kết hợp du lịch nông nghiệp. Người đọc là người tính chuyện làm ăn, không phải người nuôi chơi vài tổ.