Phần lớn người mua giống lần đầu thất bại vì không biết đọc dấu hiệu. Dạy trước khi bán giải được điều đó.
Định giá bằng cách nhìn người khác rao bao nhiêu là cách chắc chắn để bán dưới chi phí thật.
Người mua giống muốn biết trại này nuôi thế nào. Đó là thứ kể được và cũng là thứ khó bắt chước nhất.
Trong nghề mà mọi người nuôi đều biết nhau, một đàn chết sau khi giao đi xa hơn nhiều so với một đàn sống.
Thu mật nhiều thì đàn chậm lớn, mà đàn chậm lớn thì tách được ít. Hai đầu ra kéo ngược nhau.
Không có con số chung. Nhưng có cách tính đúng, và nó bắt đầu từ tốc độ nhân đàn chứ không từ sản lượng mật.
Trục quy mô và kinh tế: làm trại ong dú như một cơ sở sản xuất. Bao nhiêu tổ thì sống được bằng nghề, bố trí mặt bằng, chi phí đầu tư, nhân công, lịch vận hành quanh năm, đầu ra sản phẩm, kết hợp du lịch nông nghiệp. Người đọc là người tính chuyện làm ăn, không phải người nuôi chơi vài tổ.